Thứ Năm, 6 tháng 9, 2007

Dân Chủ Thời Đại Số: “Blog” Và “Bloggers”



Nguồn Sống
Blog là một sáng tạo nói là mới thì cũng không đúng vì thực ra nó được thành hình cách đây cũng đã lâu bởi một nhóm thanh niên làm về kỹ thuật số ở San Francisco, nhưng ngày nay xã hội mới phát hiện ra được sự hữu dụng của nó và đưa vào thực dụng mạnh mẽ vào khoảng 1994 cái cốt lõi của Blog chính là quyền tự do “Truyền Thông” mà ngày xưa chỉ các “đại gia” truyền thông mới có(đảng như ở VN hay các hãng truyền thông tư ở các nước tự do). Qua Blog con người có thể truyền đạt tư tưởng một cách trọn gói trong đó có tốt và xấu và chúng ta là người có quyền tối hậu để chọn lựa, nó bắt bộ óc con người phải làm việc qua sự xét đoán thực hư trong cái túi “hổ lốn” mà ngày nay ta gọi là Blog và cũng chính qua sự chọn lựa chúng ta đang hành xử quyền tự do, dân chủ dù rằng nó là dân chủ ảo nhưng từ dân chủ ảo chúng ta sẽ biến nó thành hiện thực nếu đại đa số các công dân Blog đồng thuận và cùng nhau áp dụng cho đời sống hàng ngày, nhờ kỹ thuật Blog mà các Bloggers có quyền kiểm chứng được các nguồn tin sai lạc có dụng ý “bịp” hay tuyên truyền trên báo chí, truyền hình, đài phát thanh của nhà nước và đó chính là sức mạnh mà người dân hôm nay có trong tay. Blog không gới hạn ở dạng chữ nó còn có thêm dạng hình vì một bài viết có cộng thêm hình ảnh để chứng minh sẽ làm bài viết có thêm sức mạnh hơn. Ngày nay với đà phát triển của Blog chúng ta đã thấy nó còn ở dạng Video như Youtube, W2 nhờ thế mỗi nguời chúng ta sẽ từ từ chính mình trở thành phóng viên vì chỉ cần một phone di động có máy hình hay máy quay video nhỏ bằng bàn tay là chúng ta có thể có bài tường trình trong khoảng thời gian chừng một tiếng kể từ khi thu hình và truyền đi khắp thế giới với lượng khán giả vô hạn định một cách dễ dàng, hãy nghe lời phát biểu của ông Andrew Graystone người dẫn chương trình tôn giáo của kênh truyền hình BBC 1 và đài phát thanh BBC Radio 4, và cũng là Giám đốc Hội đồng Truyền thông trong thời đại kỹ thuật số. “Trong thời đại ngày nay cậu con trai 14 tuổi của tôi cũng là người sản xuất chương trình. Nếu cậu ấy có chuyện gì hay, cậu có thể quay phim, biên tập và đưa lên mạng trước giờ ăn cơm tối.” ông nói tiếp: “Khá nhiều học sinh đã rời ghế nhà trường với khả năng biên tập video và truyền qua mạng internet tới một lượng thính giả có thể coi là vô hạn Đây là hình thức dân chủ hóa phát thanh. Nhưng đây mới chỉ là bước khởi đầu. Trong thế giới của YouTube và Web 2.0 cách chúng ta xem TV và sản xuất chương trình truyền hình đã thay đổi tới mức không thể nhận ra được nữa..” Những lời phát biểu của ông trên mạng BBC có đưa ra một số ý kiến như: Mạng toàn cầu là một phiên chợ bán đồ cũ của tâm hồn, một mớ bòng bong những thứ rác rưởi bên cạnh những đồ qúy hiếm. Điều này không có nghĩa là internet không có những nguyên tắc đạo đức. Người làm chương trình cam kết trung thực và chính thực. Họ nói rõ cho độc giả, khán giả hay thính giả về loại chương trình họ sản xuất cho dù đó là các dữ kiện, chuyện giả tưởng, tin tức, bình luận hay kịch. Những người tiếp thu nội dung chương trình (tất cả chúng ta) đồng ý xem chương trình với đầu óc đánh giá chất lượng và độ tin cậy của chương trình. Để chứng minh những điều ông nói là thực qúy vị có thể vào mạng Xcafe.com của các sinh viên trẻ để thấy những sinh hoạt của các anh chị sinh viên, thí dụ như trong mục “thư dãn” mà tôi thích bắt đầu bằng cái tên của mục cũng cho ta biết đây là chuyện chơi chơi, chuyện gỉa tưởng sau đó anh chị còn cho hay để thêm vui tên người thật sẽ được dùng thí dụ như: Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, Chủ Tịch nước Nguyễn Minh Triết, Nông Đức Mạnh. v.v. tuy nhiên nhiều khi nói chơi chơi mà không chừng lại dựa trên sự thật cũng không chừng? Nhờ Blog mà mọi công dân sống trong một nước độc tài sẽ có tiếng nói mà chính quyền khó có thể kiểm xoát hay ngăn cấm do đó chế độ phải tự sửa đổi, tự điều chỉnh cũng như ý tứ hơn, họ sẽ tự hỏi về đường lối truyền thông của họ có mụch đích gì? và họ phải áp dụng những giá trị nào? vì nếu họ cứ tiếp tục bưng bít, bóp méo tin tức và người dân qua Blog họ sẽ vạch trần những chuyện xấu sa, tuyên truyền của chính quyền, thời đại bưng bít, tuyên truyền, nói trắng thành đen như hôm nay khó có thể tồn tại. Blog ở Việt Nam hiện nay thường mang tính chất nhật ký nhưng khoảng chừng một năm nay con số Blogger chú trọng đến đời sống thường ngày hay đời sống chính trị tự nhiên tăng nhanh điều đó chứng tỏ khi gới trẻ bắt đầu hành sử quyền tự do ngôn luận của mình và họ đã nhận được nhiều phản ứng trong cộng đồng Blog đã làm cho họ cảm thấy à! thì ra quyền tự do ngôn luận là thế, sau khi họ có kinh nghiệm dùng blog cái mục tiêu kế tới của họ là muốn có thêm những tự do khác hiện thực hơn thì dụ như tại sao cũng là người Việt mà chỉ đảng viên là dầu có còn ai không là đảng viên thì từ nghèo cho tời nghèo “rớt mùng tơi” và những câu hỏi kế tiếp như tiền họ có từ đâu? tham nhũng? dựt? .... và từ những thắc mắc phát xuất từ những bức xúc có thật trong xã hội và tuổi trẻ thấy được rằng nếu muốn đất nước thăng tiến hơn xã hội hiện nay phải có nhu cầu thay đổi. Thế gới Blog đã và đang thành hình trên thế giới và nhất là ở nước ta cộng đồng Blog Việt Nam càng ngày càng biết sử dụng quyền tự do ngôn luận để tự bảo vệ mình trường hợp điển hình mới đây đã làm xôn xao dư luận đó là trường hợp Blog của anh “ĐiếuCầy” (http://blog.360.yahoo.com/blog-Fqy69mcyequwJv.MxrhJO_sXCZbkCw--?cq=1 ) đã dùng Blog của anh để nói lên những bức xúc về việc người hàng xóm dùng uy thế của mình để lấn chiếm phần đất nhà của anh và báo Công An TPHCM tường trình vụ việc này đầy sai lạc đã bị anh Điếu Cầy đến hỏi thăm. Người viết Blog bằng mọi giá cần phải có sự chung thực lý luận sắc bén nếu có thể phải có hình ảnh để chứng minh và có tính thuyết phục như anh Điếu Cầy thì thật là hay những gì anh Điếu Cầy đang làm chính là một trong những quyền mà một quốc gia được gọi là tư do dân chủ người dân phải “đương nhiên” được hưởng và chính quyền thay vì đàn áp họ phải có bổn phận bảo vệ những quyền tự do này của người dân nhưng sự thật thì trái lại tại đất nước có tên gọi Việt Nam của chúng ta. Ít ra hôm nay nhờ Blog, YouTube, W2 người dân có cơ hội tấn công vào thành trì của cơ chế chuyên chính hiện nay. Hãy mạnh bạo thực thi quyền tự do của chúng ta để nói lên những khao khát, ước vọng của chúng ta cho một ngày mai tươi sáng của Dân Tộc.


Thứ Sáu, 24 tháng 8, 2007

Muốn Không Yêu Nước Cũng Khó


Qua bài nhận định của tác giả Dương Lợi Lê đã làm xao động giới người Tầu Kiều trên đất Mỹ. Chúng ta hãy thử coi tác giả nói cái gì nào!



DƯƠNG LỢI LÊ(TRẦN ĐÔNG ĐỨC DỊCH) .

Việt Báo Thứ Sáu, 8/24/2007,



Lê Phước Tuấn(Lời Dịch Giả: Qua sự việc Lê Phước Tuấn vừa bị gia hạn giam giữ sau khi mãn hạn tù (29/6/2007) vì tội danh đả thương quan chức phái đoàn Phan Văn Khải, xin dịch lại bài bình luận của nhà bình luận chính trị Dương Lợi Lê (???) đến với độc giả Việt Nam. Bài bình luận này rất nổi tiếng vào năm ngoái, nhất là sau đó vài ngày có sự kiện bà Vương Văn Di la ó ngay lúc tổng thống Bush dùng nghi thức đón tiếp chủ tịch Hồ Cẩm Đào.
Bài dịch nguyên văn từ Hoa Ngữ “Hồ Cẩm Đào, Muốn Không Yêu Nước Cũng Khó”, trong đó tác giả Dương Lợi Lê dành một phần lớn của bài nói về Lê Phước Tuấn và Jerry Kiley và cuộc biểu tình của người Việt làm cảm khái cho toàn bài bình luận. Trần Đông Đức.)
Muốn Không Yêu Nước Cũng Khó
Dù cho khẩu hiệu đề cao lòng yêu nước của đảng cộng sản Trung Quốc từ lâu đã bị người đời bác bỏ không thương tiếc, Hồ Cẩm Đào gần đây không thấy ngượng ngùng mà còn vận động phong trào Bát Vinh Bát Sỉ” (tám vinh tám nhục) lấy cái nhiệt tình yêu nước làm thành điều quan trọng đầu tiên. Hồ Cẩm Đào kêu gọi yêu nước nghe qua có chút gì khôi hài, nhưng mà suy nghĩ cẩn thận cũng không phải là không đạo lý. Nội hàm của lòng yêu nước đương nhiên bao gồm cả lòng nhiệt tình yêu mến người dân, mà người Trung Quốc trong thực tế với bộ mặt thật ngô ngố thế kia, Hồ Cẩm Đào thật khó tìm ra một lý do nào để không yêu cho được.
Chưa đầy một năm về trước, người anh em kết nghĩa của đảng cộng sản Trung Quốc là thủ tướng Việt Nam Phan Văn Khải làm chuyến viếng thăm nước Mỹ. Đây là vị thủ tướng đầu tiên thăm Mỹ quốc sau 30 năm chiến tranh Mỹ Việt kết thúc. Giống như cuộc viếng thăm sắp tới của Hồ Cẩm Đào điều chú trọng là việc mang theo những đội ngũ mua bán để gây thanh thế cốt dùng lợi ích kinh tế để bôi trơn những va chạm về lý niệm chính trị của hai nước, cũng như có dịp phô trương những xa hoa bề mặt để che đậy sự khiếp nhược bên trong đối với một cường quốc về kinh tế lẫn đạo lý.
Tổng thống Bush tại phòng bầu dục ở Bạch Cung gặp mặt Phan Văn Khải, trong cảnh nhấp nháy của ánh huỳnh quang, chủ khách hội đàm qua lại, nhưng cách Bạch Cung không xa tại quảng trường Lafayette, là một quang cảnh cờ sắc bay lượn, đầu người nhấp nhô (nguyên văn: thái kỳ phi vũ, nhân đầu tán động?), hàng trăm vị Việt Nam kiều dân và Việt kiều nhân sĩ đến tại quảng trường này để cổ vũ cho sự nghiệp tự do cho Việt Nam.
Họ nghiêm chỉnh đòi hỏi chính quyền đảng cộng sản Việt Nam đình chỉ ngay việc bức hại các tác giả bất đồng chính kiến, các vị lãnh đạo tôn giáo, các nhà tư duy độc lập và các nhân sĩ chống tham ô nhằm đem lại tự do và nhân quyền cho nhân dân Việt Nam.
Cuộc biểu tình kháng nghị thị uy với chính quyền chuyên chế Việt Nam không dừng lại ở giới hạn quảng trường Lafayette mà Phan Văn Khải đi đến chỗ nào đều nghe tiếng kiều dân Việt Nam phẫn nộ hò hét. Tinh thần quần chúng lên cao đến nổi trong diễn dịch xảy ra chuyện tranh chấp ngoại giao của hai phía truyền thông.
Trong thời gian Phan Văn Khải đến thủ phủ Hoa thịnh Đốn, uỷ hội mậu dịch Mỹ Việt cùng các cơ cấu thành viên tại Mayflower Hotel cử hành một cuộc chiêu đãi thịnh soạn. Trong số quần chúng biểu tình từ trước, có một vị cựu chiến binh Việt Nam là Jerry Kiley, một người nhiệt tình ủng hộ cho công cuộc tự do cho Việt Nam. Ông ta đã qua mặt được cảnh sát, ung dung tiến vào phòng yến tiệc, ngồi tại một nơi cách không xa Phan Văn Khải, đợi đến lúc Phan Văn Khải đứng lên đọc diễn từ, Kiley cố nén nội tâm phẫn nộ, cầm ly rượu đỏ lên khỏi bàn, hắt vào phía chỗ của Phan Văn Khải. Màu đỏ tươi ướt đậm kia, Kiley nói giống như máu của những người vô tội bị chính quyền tàn bạo Việt Cộng thảm sát.
Tại khách sạn nổi tiếng Willard Hotel chỗ trú chân cho phái đoàn thăm viếng, phó chủ nhiệm văn phòng chính phủ Nguyễn Quốc Huy, lại gặp phải một chuyện khó chịu hơn. Một vị biểu tình viên đến từ bang Georgia, bất tình lình chạy tới trước mặt của Nguyễn Quốc Huy, đấm một phát vào mặt họ Nguyễn. Lê Phước Tuấn là một người tị nạn đến từ Việt Nam, theo lời kể lúc nhìn thấy một quan viên Việt cộng vênh vang trước mắt làm anh ta nhớ lại sự chua xót của tuổi thiếu niên khi bị quân đội Bắc Việt dùng lưỡi lê bắt nhảy múa.
Kiley và Lê Phước Tuấn bị bắt ngay tại hiện trường, phải đối mặt với việc tố tụng phiền phức. Vì giúp đỡ hai người, kiều dân Việt Nam tại thủ đô Hoa Thịnh Đốn và phụ cận rất nhanh chóng quyên góp ngay ngân quỹ, đồng thời tổ chức kháng nghị, phản đối sở di trú Hoa Kỳ về việc đòi trục xuất Lê Phước Tuấn. Kiley và Lê Phước Tuấn, không lâu sau được tiền bảo chứng tại ngoại. Tội danh công kích sứ tiết ngoại quốc của Kiley không thành lập, tuy đối diện với lời chỉ khống tiến nhập phi pháp vào khu vực ngoại giao, còn vụ án của Lê Phước Tuấn đến nay vẫn chưa kết thúc.
Theo như dự kiến, Hồ Cẩm Đào lần này đến Mỹ chắc là không thể có những hoạt động biểu tình kịch liệt. Ở đây không phải nói chuyện so sánh về văn minh lễ mạo, tôn trọng pháp luật của người Hoa hay người Việt Nam tại Mỹ. Về tỉ lệ số lượng ở Mỹ mà tính, những thứ thô lỗ hồ đồ, coi thường pháp luật của người Hoa thì vượt xa kiều dân gốc Việt. Nếu như nói về kết bè với những thế lực đen tối, lén lén lút lút, làm gián điệp, người Hoa không thua sút một tộc kiều nào tại Mỹ. Như vậy, thì tại làm sao rất nhiều người Hoa đang ở tại thế giới tự do mình đầy gai góc nhìn thấy một nhà độc tài bên kia đại dương tới nơi thì hai đầu gối muốn mềm, giọng nói phát run, ngóng cổ ra chờ, giống như nắng hạn chờ mưa?. Nguyên nhân cơ sở có thể đếm tới mấy chục, tuy nhiên nguyên nhân căn bản nhất là do tính nô lệ thâm căn cố đế, chủ nghĩa thực dụng - sùng bái vật chất và khinh rẻ niềm tin của người Trung Quốc.
Coi lại lịch sử Trung Quốc mấy ngàn năm qua, những chùn bước trước người Hung Nô, Nữ Chân, Mông Cổ, Mãn Thanh để rồi như những đám đen mang màu giết chóc. Nội bộ Trung Quốc binh họa phỉ hoạn càng làm máu đổ bốn bề năm này qua năm khác. Chúng ta đã tận hết sức để giải thích rằng là tại vì bọn kia tham lam tài nguyên phong phú của Trung Quốc, nhưng mà thay đổi cách nhìn ở một góc cạnh khác, khống chế được ai để dễ bề bắt làm trâu ngựa cũng là dục vọng trên đời. Người Trung Quốc hiện tại nên nhớ rằng, phải chăng trên thân thể chúng ta có dấu vết của thái độ xu nịnh và tính nô lệ với bạo quyền.
Sử gia thường than thở rằng triều Mãn Thanh cai trị Trung Quốc tạo nên những đổi thay làm nghiêng trời đổ đất. Trong khoảng thời gian hai trăm năm, từ cảnh “thà chết không để đuôi sam” chuyển thành “thà chết không cắt đuôi sam” (?). Kỳ thực, đảng cộng sản cai trị Trung Quốc cũng là một dạng biến hóa của kiểu nhận giặc làm cha như thế - Dựa vào bạo lực để tẩy não, không đầy hai mươi năm, những lời nói công bằng đạo nghĩa hầu như trở nên run rẩy như chuột nhắt nghe tiếng mèo cào xào xạc, những người thống trị dù cho làm xằng bậy cũng không có một ai dám ho he lên tiếng.
Các loại ý thức nịnh bợ và nô tính này cũng vượt đại dương đem tới Mỹ quốc. Một bên là đang hưởng thụ, thậm chí lạm dụng văn minh của thế giới tự do, một bên thì vẫn nhớ ghi lòng những điều tác ác đa đoan của chủ cũ. Cái loại chọn lựa kiểu nghiện độc như thế thật khó lòng hiểu nổi. Hơn hai mươi năm về trước, đa phần người Hoa tại Mỹ treo cờ “Thanh thiên bạch nhật mãn địa hồng” trong tiết Song Thập, (ngày 10 tháng 10 quốc khánh của Trung Hoa Dân Quốc, nay đóng tại Đài Loan). Cách đây không lâu, ngày mồng 1 tháng 10 (Quốc khánh của Trung Hoa nhân dân cộng hòa quốc) mà màu cờ đỏ vốn là ám ảnh “máu tươi nhuộm thành” (tiên huyết nhiễm thành) đã trở thành màu cờ chủ lưu của những hoạt động của người Hoa. Theo quan sát, những người cầm cờ đỏ vui mừng nhảy múa lúc đầu chỉ là những vợ con của những quan chức đến từ đại lục. Nay trong số (vui mừng nhảy múa đó) đó cũng không thiếu những người bị chế độ cộng sản chà đạp - trốn qua Hương Cảng và Đài Loan và ngay cả những người đến từ đại lục đã từng qua các cuộc đào thoát truân chuyên từ thập niên tám mươi. Phân tích cho thấy rằng, không ít những người này lại dùng những phương thức thương mại để quay về đại lục, hoặc dùng phương thức đầu tư độc lập để trở thành nguồn hợp tác bên ngoài với những quan chức Trung Cộng. Về mặt lợi ích kinh tế họ bị ràng buộc với bạo quyền TC để cùng chảy chung một dòng ô nhiễm (đồng lưu hợp ô).
Không có niềm tin, bất phân phải trái, chỉ cần có thể chia được một bát canh, ngay cả luộc cả cha ông mình cũng không hề gì. Tính thực dụng cộng với thế lực, về mặt bản chất tự nhiên đã trở thành một thứ đạo lý của một hạng người tội nghiệp hễ ai có sữa thì là gọi mẹ.
Do đó, từ thời đồ phu Lý Bằng trong biến cố Lục Tứ (ngày 4 tháng 6, 1989 tàn sát sinh viên tại Thiên An Môn) cho đến hý tử (tay chơi) Giang Trạch Dân, mỡ dân thịt dân Hồ Cẩm Đào (chỗ này tác giả dùng chữ Hán đồng âm thay cho hai chữ Cẩm Đào thành tận đào), bất kể tại đại lục phạm tội gì, nhưng đến nước Mỹ tự nhiên mang theo một rừng cờ đỏ. Đại Sứ quán tán thưởng mấy mươi mỹ phẩm mà bất phân nam nữ, bất luận trẻ già mỗi gương mặt diễn viên đùn lên như thiếu nữ tươi cười, như trẻ thơ hoan hô nhảy nhót, vui vẻ muôn phần tạo thành một cảnh quang thật kỳ dị hiếm hoi tại thế giới tự do.
Phá nhà cướp cửa nhưng vẫn được ca tụng công đức, đánh cha đánh mẹ nhưng vẫn được cảm tạ tri ân, buộc người ta phải rời bỏ quê hương mà bây giờ phải ra bài nghênh tiếp. Có loại nhân dân như vậy bày ra làm Hồ Cẩm Đào muốn không yêu nước cũng khó. Bị độc tài bạo quân yêu được rồi muốn rứt ra càng khó hơn. Đó chính là nguyên nhân sở tại của người Trung Quốc cứ ngàn năm mãi bị bóng đè.


DƯƠNG LỢI LÊ(TRẦN ĐÔNG ĐỨC DỊCH)