Thứ Sáu, 26 tháng 9, 2014

Cái Gọi Là Triển Lãm Cải Cách Dân Oan 2014










Cái gọi là “Triển Lãm Cải Cách Ruộng Đất” là sự trùng hợp hay là “qủa báo” làm cho đảng phản ứng lúng túng, linh tinh trước sự ra đời của tác phẩm “Đèn Cù” của ông Trần Đĩnh đã vô tình làm cho hình ảnh Dân Oan Dương Nội hôm nay nổi bật lên những dáng quen quen của CCRĐ năm xưa, đảng dù có ở đỉnh cao hay tài tình đến đâu cũng chưa có thể triệt tiệu nổi, cho dù thế nào thì chế độ đảng trị cũng bị “thốn” nặng có thể dẫn đến tuyệt mạng nếu tất cả  thế hệ trẻ được đọc Đèn Cù và thấu triệt về Cải Cách Ruộng Đất do Hô Chí Minh và đảng của ông chỉ vì qúa khát khao quyền lực nên phải tuân theo lệnh Mao về giết hại anh em, đồng bào. Khoảng gần 400.000 sinh linh và biết bao gia đình tan nát, chúng ta phải hiểu cho thấu đáo rằng tụi Tầu qua bàn tay của đảng ông Hồ đã vào Việt Nam và giết dân ta từ hồi CCRĐ rồi, họ bắn giết tự do mà không phải mất một tốt, một quân nào mỗi lần đấu tố nó có cả "cố vấn" đi theo cơ mà...có ai nhìn ra không nhỉ ? Tiêu biểu cho biết bao hoàn cảnh đó có gia đình vợ của nhà thơ Hữu Loan “Mầu Tím Hoa Sim” để xóa bỏ tình người để đổi lấy ít súng đạn vào giết tiếp anh em miền nam. Chuyện CCRĐ là nỗi hận, là niềm tủi, sự uất ức ray rứt không nguôi của dân tộc đã sẩy ra trên đất bắc, và thảm sát Mậu Thân1968 tuy con số chết chóc nhỏ hơn nhưng cường độ bi thương cũng không kém ở miền trung.Theo một tài liệu do chính TT Mỹ ông Nixon cho biết: tài liệu lưu trữ của trường đại học Clemson,con số có thể 50.000 bị giết tai chỗ và 500.000 chết vì khổ sai trong tù. Nói có sách mách có chứng, hãy vào Link :http://www.clemson.edu/caah/history/facultypages/edmoise/landbook.html. họ sợ thế hệ trẻ ngày nay trước sau gì cũng biết vì phong trào “chúng tôi muốn biết” hiện nay nên nó ra tay trước. Mục đích của nó là bẻ cong sự thật, đánh đòn hỏa mù vào bộ não thế hệ trẻ để tiếp tục chối, để tô son trên bộ mặt ác của nó và đồng thời cũng biểu lộ cái độ “vô tâm, vô cảm” đến tột cùng của sự ngu dốt, vì nó chẳng bao giờ hối lỗi để vẫn tiếp tục “lừa trên từng cây số” nó còn đang tâm đấm vào nỗi đau xưa của CCRĐ cho nó tỉnh dậy để trợn trừng nhìn nỗi đau hiện tại của biết bao dân oan đang bị chính nó bằng một hệ thống cướp dựt theo kiểu CCRĐ mới chính hiệu XHCN Việt Trung là cướp ruộng, cướp đất của dân, miếng đất do chính nó nhân danh "công bình" trong CCRĐ ngày xưa để vun xới cho gia đình dòng họ và phe đảng hôm nay. Triển lãm này chẳng nói mà cũng chẳng có hình ảnh nào của bà Năm(Long) tiêu biểu cho những người đã hy sinh bỏ công bỏ của để giúp, để bảo vệ, để che dấu cho chính những người chop bu như Hồ Chí Minh, Nguyễn lương Bằng…một lũ gọi là khai quốc công thần của đảng khỏi sự ruồng bố của thực dân Pháp, để khi CCRĐ bà là người bị xử chém đầu tiên do chính HCM ra lệnh hạ thủ và chính ông che râu để không ai biết rồi trà trôn trong đám đông để nhìn người ngày trước che chở mình dẫy chết thế mới tởm, thế mới dã thú, tuy ông Hồ không cắt miếng thịt của bà để nhồm nhoàm nhai nhưng tớ có cảm tưởng như thế,  nghĩ đến chữ ân nghĩa mà tớ phát rùng mình. Họ đã quay mặt với công ơn với tình nghĩa tình yêu dân tộc của bà, như trong tác phẩm Đèn Cù, bà và rất nhiều người như bà họ không phải chỉ yêu thương cá nhân các ông mà chính là yêu thương dân tộc nên bà bị lừa vì tưởng rằng đây là cuộc giải phóng cho nhân dân thoát ách đô hộ của người Pháp thế thôi, nhưng ai nào ngờ “có biết đâu niềm vui đã nằm trong thiên tai-Những cánh dơi lẻ loi mù trong bóng đêm dài”… hãy tìm đọc tác phẩm Đèn Cù của ông Trần Đĩnh mới xuất bản ngày 20/8/2014 để biết thêm về CCRĐ (trên mạng: tu sach online.files.wordpress.com/2014/09/c491c3a8n-cc3b9-tre1baa7n-c491c4a9nh.pdf ) bà Năm(hay Long) cũng là đại diện cho biết bao linh hồn oan kiên trong CCRĐ (1946-1957) thứ ngoại lai mà ông Hồ đã phủ chụp lên đầu dân Việt đến nỗi nhạc sĩ Văn Cao đã phải thốt lên trong đau thương qua bài thơ không mấy ai biết đến có tên “Đồng Chí Tôi” nhấn vào Link: http://nhathonguyentrongtao.wordpress.com/2011/09/16/bai-th%C6%A1-v%E1%BB%81-c%E1%BA%A3i-cach-ru%E1%BB%99ng-d%E1%BA%A5t-c%E1%BB%A7a-van-cao/. Theo đà CCRĐ đảng còn đẩy mạnh chỉnh đốn tổ chức đảng được tiến hành ở 2.876 chi bộ ĐCS gồm có 15 vạn đảng viên vào thời đó, đã có đến 84.000 đảng viên bị xử trí bị tù, tra tấn, xỉ vả, bị giết chiếm 56% vì thế con số hiện nay là vậy và vẫn chưa có được con số chính xác là bao nhiêu người bị giết từ dân cho đến ngay cả đảng viên(đảng viên càng gần “mặt trời” thì lại càng dễ đi). Ở trên tớ có dùng từ “lúng túng, linh tinh” nên nó để lộ biết bao sơ hở qúy vị thử vào cái Link này tìm bức hình có tựa “Các đồ dùng của địa chủ nhìn từ bức vách của một ngôi nhà bần cố nông” http://vnexpress.net/photo/thoi-su/lan-dau-tien-cong-bo-hinh-anh-cai-cach-ruong-dat-3076449.html thử quay lại vào thời đó 1946-1957 ở quê làm gì mà đã có điện? làm gì mà có camera tốt thế? làm gì mà có nhiếp ảnh gia biết hải hòa ánh sáng như thế? bức vách bùn của “bần cố nông” vết bùn còn mới thế? nếu là minh họa(tức tuyên truyền) thì tại sao lại dùng từ “nhìn từ bức vách” tức là hình phải được chụp từ thời ấy với bên kia là thằng dầu bên này là thằng nghèo với chủ ý đánh lận con đen, để kích động căm thù, để hy vọng người nhìn hôm nay giới trẻ và những ai chưa thấu triệt về CCRĐ sẽ vội vã đi đến kết luận “bác làm làm như vậy là chí phải” hay đây là "ý tốt của đảng muốn hòa giải" .??.. một tấm nữa có tựa “Chiếc áo đụp của cố nông Trần Văn Đục ở thôn An Chiểu, Liên Hương, Tiên Lữ, Hưng Yên.” Các đằng ấy nghĩ rằng đảng ta còn dữ những di vật qúy hiếm thế này cho đến ngày nay à! thứ này về vùng quê, vùng sâu vùng xa ngày nay thì thiếu dống gì đồ này. Lại thêm bức có tựa “mâm, bát, đĩa của gia đình anh Nguyễn Văn Ninh ở thôn Nhân Mỹ, xã Hòa Bình, ngoại thành Hà Nội sắm được sau cải cách ruộng đất.” mẹ kiếp cái anh Ninh này muốn chết thì phải…CCRĐ vừa phát động xong anh lại đem khoe, thế không sợ đảng quy cho tôi “địa chủ mới” à? đến ngay cả ông Phạm V Đồng kia muốn ăn con gà còn phải đợi ông cháu đến thăm về rồi mới dám chén đấy vì sợ rằng dân đang đói mà ông lại như vua, bố tớ kể rằng thèm tí mỡ lỡ xào tí rau để hàng xóm nó ngửi được thì tha hồ mà “kiểm với thảo” cỗ "dàn đồng" của anh Ninh như thế này kể như toi mạng như chơi. Có nhiều tấm ảnh không biết bây giờ đã gỡ chưa, có người còn phát hiện cả đũa “nhựa” thời nay trong hình cơ đấy…Nói bằng dọng điệu của ông Nguyễn Phú Trong nhà ta nhân chuyện xóa điều bốn hiến pháp thì: "triên lãm CCRD họ đưa cả lên phương tiện truyền thông đại chúng rồi đấy..!..tức là lừa  chứ còn gì nữa"...Nếu mở lòng mở trí ta còn nhìn thấy rất nhiều-nhiều điều hay nữa. Hy vọng phòng triển lãm vẫn tiếp tục mở sau khi “chỉnh ánh sáng” hay chỉnh hình hay tự kiểm và rồi tự sửa sai, sai rồi lại sửa, sửa rồi vẫn sai như cái “đèn cù” gì đó và nếu không bị phái đoàn Dân Oan Dương Nội kéo đến thưởng ngoạn thành tích của đảng do công lao bác lèo lái, có lẽ nó còn cả năm đấy, thì giờ còn rộng xin mới đồng bào ghé xem để “khen ai khéo vẽ .. ối-a cái đèn cù, đèn cù là đèn cù léc….”.

 (đèn cù còn gọi là đèn “Kéo Quân”)

Muốn thêm phần phim ảnh xin xem “Chúng Tôi Muốn Sống” tại : 


Thứ Năm, 6 tháng 9, 2007

Dân Chủ Thời Đại Số: “Blog” Và “Bloggers”



Nguồn Sống
Blog là một sáng tạo nói là mới thì cũng không đúng vì thực ra nó được thành hình cách đây cũng đã lâu bởi một nhóm thanh niên làm về kỹ thuật số ở San Francisco, nhưng ngày nay xã hội mới phát hiện ra được sự hữu dụng của nó và đưa vào thực dụng mạnh mẽ vào khoảng 1994 cái cốt lõi của Blog chính là quyền tự do “Truyền Thông” mà ngày xưa chỉ các “đại gia” truyền thông mới có(đảng như ở VN hay các hãng truyền thông tư ở các nước tự do). Qua Blog con người có thể truyền đạt tư tưởng một cách trọn gói trong đó có tốt và xấu và chúng ta là người có quyền tối hậu để chọn lựa, nó bắt bộ óc con người phải làm việc qua sự xét đoán thực hư trong cái túi “hổ lốn” mà ngày nay ta gọi là Blog và cũng chính qua sự chọn lựa chúng ta đang hành xử quyền tự do, dân chủ dù rằng nó là dân chủ ảo nhưng từ dân chủ ảo chúng ta sẽ biến nó thành hiện thực nếu đại đa số các công dân Blog đồng thuận và cùng nhau áp dụng cho đời sống hàng ngày, nhờ kỹ thuật Blog mà các Bloggers có quyền kiểm chứng được các nguồn tin sai lạc có dụng ý “bịp” hay tuyên truyền trên báo chí, truyền hình, đài phát thanh của nhà nước và đó chính là sức mạnh mà người dân hôm nay có trong tay. Blog không gới hạn ở dạng chữ nó còn có thêm dạng hình vì một bài viết có cộng thêm hình ảnh để chứng minh sẽ làm bài viết có thêm sức mạnh hơn. Ngày nay với đà phát triển của Blog chúng ta đã thấy nó còn ở dạng Video như Youtube, W2 nhờ thế mỗi nguời chúng ta sẽ từ từ chính mình trở thành phóng viên vì chỉ cần một phone di động có máy hình hay máy quay video nhỏ bằng bàn tay là chúng ta có thể có bài tường trình trong khoảng thời gian chừng một tiếng kể từ khi thu hình và truyền đi khắp thế giới với lượng khán giả vô hạn định một cách dễ dàng, hãy nghe lời phát biểu của ông Andrew Graystone người dẫn chương trình tôn giáo của kênh truyền hình BBC 1 và đài phát thanh BBC Radio 4, và cũng là Giám đốc Hội đồng Truyền thông trong thời đại kỹ thuật số. “Trong thời đại ngày nay cậu con trai 14 tuổi của tôi cũng là người sản xuất chương trình. Nếu cậu ấy có chuyện gì hay, cậu có thể quay phim, biên tập và đưa lên mạng trước giờ ăn cơm tối.” ông nói tiếp: “Khá nhiều học sinh đã rời ghế nhà trường với khả năng biên tập video và truyền qua mạng internet tới một lượng thính giả có thể coi là vô hạn Đây là hình thức dân chủ hóa phát thanh. Nhưng đây mới chỉ là bước khởi đầu. Trong thế giới của YouTube và Web 2.0 cách chúng ta xem TV và sản xuất chương trình truyền hình đã thay đổi tới mức không thể nhận ra được nữa..” Những lời phát biểu của ông trên mạng BBC có đưa ra một số ý kiến như: Mạng toàn cầu là một phiên chợ bán đồ cũ của tâm hồn, một mớ bòng bong những thứ rác rưởi bên cạnh những đồ qúy hiếm. Điều này không có nghĩa là internet không có những nguyên tắc đạo đức. Người làm chương trình cam kết trung thực và chính thực. Họ nói rõ cho độc giả, khán giả hay thính giả về loại chương trình họ sản xuất cho dù đó là các dữ kiện, chuyện giả tưởng, tin tức, bình luận hay kịch. Những người tiếp thu nội dung chương trình (tất cả chúng ta) đồng ý xem chương trình với đầu óc đánh giá chất lượng và độ tin cậy của chương trình. Để chứng minh những điều ông nói là thực qúy vị có thể vào mạng Xcafe.com của các sinh viên trẻ để thấy những sinh hoạt của các anh chị sinh viên, thí dụ như trong mục “thư dãn” mà tôi thích bắt đầu bằng cái tên của mục cũng cho ta biết đây là chuyện chơi chơi, chuyện gỉa tưởng sau đó anh chị còn cho hay để thêm vui tên người thật sẽ được dùng thí dụ như: Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, Chủ Tịch nước Nguyễn Minh Triết, Nông Đức Mạnh. v.v. tuy nhiên nhiều khi nói chơi chơi mà không chừng lại dựa trên sự thật cũng không chừng? Nhờ Blog mà mọi công dân sống trong một nước độc tài sẽ có tiếng nói mà chính quyền khó có thể kiểm xoát hay ngăn cấm do đó chế độ phải tự sửa đổi, tự điều chỉnh cũng như ý tứ hơn, họ sẽ tự hỏi về đường lối truyền thông của họ có mụch đích gì? và họ phải áp dụng những giá trị nào? vì nếu họ cứ tiếp tục bưng bít, bóp méo tin tức và người dân qua Blog họ sẽ vạch trần những chuyện xấu sa, tuyên truyền của chính quyền, thời đại bưng bít, tuyên truyền, nói trắng thành đen như hôm nay khó có thể tồn tại. Blog ở Việt Nam hiện nay thường mang tính chất nhật ký nhưng khoảng chừng một năm nay con số Blogger chú trọng đến đời sống thường ngày hay đời sống chính trị tự nhiên tăng nhanh điều đó chứng tỏ khi gới trẻ bắt đầu hành sử quyền tự do ngôn luận của mình và họ đã nhận được nhiều phản ứng trong cộng đồng Blog đã làm cho họ cảm thấy à! thì ra quyền tự do ngôn luận là thế, sau khi họ có kinh nghiệm dùng blog cái mục tiêu kế tới của họ là muốn có thêm những tự do khác hiện thực hơn thì dụ như tại sao cũng là người Việt mà chỉ đảng viên là dầu có còn ai không là đảng viên thì từ nghèo cho tời nghèo “rớt mùng tơi” và những câu hỏi kế tiếp như tiền họ có từ đâu? tham nhũng? dựt? .... và từ những thắc mắc phát xuất từ những bức xúc có thật trong xã hội và tuổi trẻ thấy được rằng nếu muốn đất nước thăng tiến hơn xã hội hiện nay phải có nhu cầu thay đổi. Thế gới Blog đã và đang thành hình trên thế giới và nhất là ở nước ta cộng đồng Blog Việt Nam càng ngày càng biết sử dụng quyền tự do ngôn luận để tự bảo vệ mình trường hợp điển hình mới đây đã làm xôn xao dư luận đó là trường hợp Blog của anh “ĐiếuCầy” (http://blog.360.yahoo.com/blog-Fqy69mcyequwJv.MxrhJO_sXCZbkCw--?cq=1 ) đã dùng Blog của anh để nói lên những bức xúc về việc người hàng xóm dùng uy thế của mình để lấn chiếm phần đất nhà của anh và báo Công An TPHCM tường trình vụ việc này đầy sai lạc đã bị anh Điếu Cầy đến hỏi thăm. Người viết Blog bằng mọi giá cần phải có sự chung thực lý luận sắc bén nếu có thể phải có hình ảnh để chứng minh và có tính thuyết phục như anh Điếu Cầy thì thật là hay những gì anh Điếu Cầy đang làm chính là một trong những quyền mà một quốc gia được gọi là tư do dân chủ người dân phải “đương nhiên” được hưởng và chính quyền thay vì đàn áp họ phải có bổn phận bảo vệ những quyền tự do này của người dân nhưng sự thật thì trái lại tại đất nước có tên gọi Việt Nam của chúng ta. Ít ra hôm nay nhờ Blog, YouTube, W2 người dân có cơ hội tấn công vào thành trì của cơ chế chuyên chính hiện nay. Hãy mạnh bạo thực thi quyền tự do của chúng ta để nói lên những khao khát, ước vọng của chúng ta cho một ngày mai tươi sáng của Dân Tộc.